Một đêm trăng sáng, thương về ngập lòng đại dương nương sóng.
Mình anh riêng bóng, xa xôi mịt mùng, bồi hồi ước mong . . .
Dẫu cho người ra đi năm xưa đã dặn lòng,
Quên di niềm nhớ thương, quên đi lòng vấn vương.
Nhưng đêm trăng v ng, tình cờ xuôi ngang qua lều vải, xin nhớ thương v i giây . . .
Ng y xa xưa từ đó, thương thì thật nhiều, nhiều như biển cát.
Nhiều hơn nước mắt, những đêm hẹn hò giận hờn dưới trăng. . .
Dẫu cho tình đôi ta bao la như chiều v ng,
Tim sông hồ trót mang, quê hương tình vấn vương.
Nên đêm trăng v ng dẹp h nh trang xuôi vạn lý, quên nói câu tạ từ.
Ng y đó! đôi ta thường hẹn hò,
M nay trăng bâng khuâng thềm vắng . . . .
Em ơi! anh muốn rằng! dù thương thương nhớ nhớ,
b ng ho ng nghìn đêm mơ, chợt biết lòng bơ vợ
Ðừng buồn! đừng buồn cho đôi má xinh phai hồng . . .
Một lần xa cách, duyên tình th nh mộng v o đêm trăng sáng . . .
Gần nhau thu ngắn, cho ân tình d i, d i thêm nhớ mong . . .
Hãy cho thời gian gom yêu thương lên thật đầy,
hôm nao mình nắm tay, khi anh về chốn đâỵ
Ðêm khuya trăng v ng lặng lờ trôi như thầm nói, ta với ta th nh đôị
>