Giả Sử Mai Ta Về Lyrics

by Vũ Ðức Nghiêm

Giả sử mai đây ta về lại trên đường,
gặp tuổi thơ ta cười giòn tan trong nắng
Ðuổi bắt trái sao khô xoay tròn khi gió vang,
ai gọi ta mà mùa Thu rơi đỏ mộng
Giả sử mai đây ta về trên con phố cũ,
ai đốt lên cho ta những ngọn đèn trong sương?
Có đôi mắt nào nhìn ta qua khung cửa kính?
Ôi con gấu bông vàng từng mơ mùa chín mật hương
Ôi cuộc đời dẫu đã xa còn y như ngày trước
Những bức tường nghiêng và những khóm tầm xuân
Ai trèo lên cao mà vừa nghe huýt sáo
Mặt trời, bạn hiền ơi, chờ ta qua mấy ngọn thùy dương

[ Lyrics from: http://www.lyricenter.com ]
Bởi chiếc roi bạo lực chẳng thể vung hoài trong gió
Chú ngựa non reo tiếng lạc trên đồi
Các con ta dưới vầng trăng tuổi nhỏ với ước vọng xanh như người thổi bóng lên trời
Và em nữa tất nhiên vẫn là em thời trẻ,
của Saigon nằm mở cửa những đêm vui
Em và Saigon ăn ô mai ngoài phố,
em và Saigon như một vệt son môi
Ðã lâu lắm dường như ta không còn trẻ nữa
Con chim biếc bay rồi vườn vắng cây khô
Chợt một buổi nghe dòng sông nức nở,
gọi ta về thầm kể những đêm xưa

Ôi giả sử mai đây ta về lại bên đời
Dẫu chẳng còn ai biết đến ta chẳng còn ai đợi cửa
Thì trọn kiếp ta xin làm người nghệ sĩ rong chơi
Ði đọc thơ ta giữa vùng bụi đỏ