Ði Giữa Cali Nghe Bài Dạ Cổ Lyrics

by Hoàng Nhị Thu

Nói lối :

[ Lyrics from: http://www.lyricenter.com ]
Tôi xa quê hương một ngày nước nổi
Vườn mận xanh vừa chớm nụ giao mùa
Con kinh Thầy khua nước nhịp chèo thưa
Nghiêng bóng chiếc cầu tre gập ghềnh lắc lẻọ..

Vọng cổ :

1-Và sau lủy tre tiếng hát ru của người mẹ trẻ... ầu ợ..ợ... hãy ngủ đi con với điệu Lý Quạ.. Cầụ.. Tàu lá chuối non rung gió nhẹ xạt xàọ Như tiển bước tôi trên con đường quen thuộc ngày hai buổi đến trường cùng chúng bạn tung tăng. Tôi muốn ôm vào lòng từng câu hát đồng dao, từng giai điệu quê hương thắm đượm ngọt ngào, vang vang trên cánh đồng xa, của em gái quê bơi xuồng hái bông điên điển.

2-Mười năm, khoảng thời gian đủ dài để quên những gì không đáng nhớ, nhưng ngắn ngủi làm sao với tình quê hương tha thiết đong đầỵ Ðại lộ Bolsa hôm nay, trong âm thanh hổn tạp loạn cuồng. Tôi bỗng như nghe từ tận cùng sâu thẳm, giọng ai hát bài Dạ Cổ Hoài Lang. Tự hào thay con cháu giống Rồng Tiên, qua lịch sữ bốn ngàn năm dựng nước, trên thế giới dân tộc nào có được, dòng nhạc ươm nồng hương lúa Cửu Long.


Nói lối :

Tự nhiên sao, tôi ước muốn thời gian quay ngược lại
Trả tôi về cùng sáu Bắc ba Nam
Trả lại tôi giây phút quây quần bên tri kỷ tri âm
Bên điệu Lý Giao Duyên chưa kịp cùng em buông dấu chấm...

Vọng cổ :

15-Cả con đường qua chợ Lái Thiêu nằm im trong nắng, đợi nghe tiếng em ca và tắm mát dưới mưạ.. ràọ.. Hay chỉ là đây trời Cali mây xám giăng sầụ Như chia sẻ cùng tôi nỗi buồn viễn xứ trải nặng oằn trên đôi cánh Hải Âu, tôi hát lại âm thầm bài Lý Giao Duyên với tiếng đàn tâm giao chợt ùa về ký ức... Cali, Lái Thiêu phải chăng là một với tình em son sắc đợi chờ.

16-Bạn hiền ơi, cầu Bay dài mỏi cánh chim bay, nhưng sánh được không cầu Phú Long dài tình nhân nghĩa, bài hát Long Ngâm nhớ ngày giổ Tổ là gắn bó chân thành với nguồn cội quê hương, đưa tôi về sống giữa tình thương bình dị bao la trong lòng dân tộc... điệu Lý Giao Duyên song loan vừa dứt nhịp khi ngoài trời Cali ửng sắc mây hồng.
Vẫn biết đời người là không sắc, sắc không... nhưng cây có cội, nước có nguồn chim có tổ... Tôi lại nghe theo gió đưa bài Dạ Cổ, từng chữ từng lời như máu đổ về tim.